Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
CAO THOẠI CHÂU ,NHÀ THƠ ,NHÀ GIÁO VỚI THI PHẨM : BẢN THẢO MỘT ĐỜI  

Nhà thơ Cao Thoại Châu tên thật là Cao Ðình Vưu, sinh năm 1939 tại Giao Thủy, Nam Ðịnh, di cư vào Nam năm 1954. Ông tốt nghiệp Ðại học Sư phạm Sài Gòn năm 1962. Nhiệm sở đầu tiên của ông là Trường Trung học Thủ khoa Nghĩa ở tỉnh Châu Đốc. Sau năm 1968 ông bị động viên vào quân ngũ .Năm 1970 ông được biệt phái về Bộ Quốc gia Giáo dục và thuyên chuyển về Trường Nữ Trung học Pleime của tỉnh Pleiku. Cao Thoại Châu dạy học tại đây cho đến ngày 30.4.75.Sau 1975, ông vào trại cải tạo 3 năm và cũng như nhiều nhà giáo khác, Cao Thoại Châu phải nghỉ dạy trong một thời gian khá lâu. Trong thời gian này ông làm thợ hồ sau đấy mới được gọi đi dạy lại tại trường Trung học Phổ thông Long An. Trước năm 1975 Thơ Cao Thoại Châu xuất hiện thường xuyên trên các tạp chí văn học: Văn, Văn Học, Khởi Hành, Thời Tập… Sau 1975 ông nghỉ viết trong 15 năm. Từ 1990 thơ ông mới xuất hiện trở lại trên các báo Thanh Niên, Kiến Thức Ngày Nay, Long An Cuối Tuần… Tác phẩm đã xuất bản: • Bản thảo một đời (thơ, 1992) • Rạng đông một ngày vô định (thơ, 2006) • Ngựa hồng (thơ, 2009) • Vớt lá trên sông (tạp bút, 2010) • Vách đá cheo leo (tạp bút, 2012) ...(TRẦN DZẠ LỮ) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 17/11/2018
CAO THOẠI CHÂU ,NHÀ THƠ ,NHÀ GIÁO VỚI THI PHẨM : BẢN THẢO MỘT ĐỜI

Nhà thơ Cao Thoại Châu tên thật là Cao Ðình Vưu, sinh năm 1939 tại Giao Thủy, Nam Ðịnh, di cư vào Nam năm 1954.
Ông tốt nghiệp Ðại học Sư phạm Sài Gòn năm 1962. Nhiệm sở đầu tiên của ông là Trường Trung học Thủ khoa Nghĩa ở tỉnh Châu Đốc.
Sau năm 1968 ông bị động viên vào quân ngũ .Năm 1970 ông được biệt phái về Bộ Quốc gia Giáo dục và thuyên chuyển về Trường Nữ Trung học Pleime của tỉnh Pleiku. Cao Thoại Châu dạy học tại đây cho đến ngày 30.4.75.Sau 1975, ông vào trại cải tạo 3 năm và cũng như nhiều nhà giáo khác, Cao Thoại Châu phải nghỉ dạy trong một thời gian khá lâu. Trong thời gian này ông làm thợ hồ sau đấy mới được gọi đi dạy lại tại trường Trung học Phổ thông Long An.
Trước năm 1975 Thơ Cao Thoại Châu xuất hiện thường xuyên trên các tạp chí văn học: Văn, Văn Học, Khởi Hành, Thời Tập… Sau 1975 ông nghỉ viết trong 15 năm. Từ 1990 thơ ông mới xuất hiện trở lại trên các báo Thanh Niên, Kiến Thức Ngày Nay, Long An Cuối Tuần…
Tác phẩm đã xuất bản:
• Bản thảo một đời (thơ, 1992)
• Rạng đông một ngày vô định (thơ, 2006)
• Ngựa hồng (thơ, 2009)
• Vớt lá trên sông (tạp bút, 2010)
• Vách đá cheo leo (tạp bút, 2012) ...(TRẦN DZẠ LỮ)

TRẦN ÁNG SƠN, CUỐI CÙNG ANH TẮM GỘI MÌNH BẰNG THƠ

Mới đó mà đã 4 năm nhà văn Trần Áng Sơn qua đời.Nhưng với tôi và anh em, bè bạn thì anh vẫn còn đó.Vẫn cùng rong chơi trên thế gian này.Nỗi ám ảnh thương quý khôn nguôi này đuổi theo mỗi lần tôi ghé cà phê 64 Trần Quốc Thảo khi quây quần bên Nguyễn Liên Châu, Ngô Đình Hải, Nguyễn Thanh Thủy, Tuấn Polo, Lê Nho Quế Sơn, Vũ Ngọc Giao, Châu Đăng Khoa...Ngồi nay chỗ anh đã ngồi, kể cả Kim- Long- Huế mà nổi da gà...bởi khuôn mặt trầm tư, nghiêm nghị nhưng không thiếu cởi mở,lịch lãm, hào hoa ngày nào bên tách cà phê, bên chung rượu tiêu sầu... đã khắc ghi kỷ niệm.
Biết anh từ thập niên 60 qua những trang vănthơ đăng trên các tạp chí miền Nam.Vậy mà mãi đến thập niên 80 tôi mới gặp và quen biết Trần Áng Sơn.Đó là thời kỳ những người văn nghệ sĩ cũ không biết mình sống ra sao và về đâu khi quyền lực đã được chuyển giao.Họ kiếm sống bằng đủ thứ nghề ( miễn là lương thiện ) và tạm thời ngưng viết ( cho dù sáng tạo đối với họ là cần như hơi thở) ,có người bỏ viết vĩnh viễn.Nhưng anh Trần Áng Sơn vẫn âm thầm làm việc và kiếm sống bằng ngòi bút của mình...(TRẦN DZẠ LỮ)

NGUYỄN NGỌC TRẠCH với "ĐÊM TỰ TÌNH"

Trong cuộc đời của mỗi con người, ai cũng có một miền quê, một vùng đất để nhớ, để thương. Nơi ấy có dòng sông, con đò, bờ biển dài mênh mang cát trắng… Ở đấy có những con người mà ta đã từng gắn bó, gần gũi, yêu thương, neo lại trong đời bao kỉ niệm êm đềm, dẫu năm tháng đã qua vẫn không bao giờ phai mờ trong ký ức. Đọc tập thơ “Đêm tự tình” của tác giả Nguyễn Ngọc Trạch tôi thật sự đồng cảm với anh, trong từng trang sách thấm đẫm những giai điệu - cảm xúc dạt dào sâu lắng, chân thành, nồng ấm mà anh giành cho bạn bè, quê hương, với người mà mình từng yêu mến. Thông điệp ấy đã nói lên lòng thiết tha sâu nặng trong tập thơ “Đêm tự tình”.
(PHẠM VĂN HOANH)

LÊ NGỌC TRÁC-NHÀ THƠ, NHÀ NGHIÊN CỨU VĂN HỌC CÓ TÂM

Nói về vùng đất biển LaGi thì có nhiều nhà văn, nhà thơ và văn nghệ sĩ tiếng tăm tôi đặc biệt chú tâm và yêu mến.Trong đó có 3 anh mà tôi luôn trân quý.Thứ nhất là bác sĩ, nhà thơ, nhà văn Đỗ Hồng Ngọc( Đỗ Nghê ) Anh Đỗ Hồng Ngọc vì quá nổi tiếng và có nhiều bài viết về anh rồi nên tôi chỉ xin cảm ơn anh bởi những giao tình rất đẹp của anh mấy mươi năm qua với người em này.Còn lại là anh Trần Hữu Ngư và anh Lê Ngọc Trác, tuy biết nhau lâu và chỉ mới quen vài năm gần đây nhưng tình cảm dành cho nhau thì nồng đậm như khi ta uống ly cà phê cứt chồn thứ thiệt rồi xuýt xoa vậy.Được biết anh Lê Ngọc Trác ( Lê Ngọc Khôi) sinh trưởng ở Quãng Ngải nhưng lại chọn LaGi , vùng đất biển đẹp nhất của Huyện Hàm Tân-Bình Thuận làm nơi găm đời mình cho cuộc trăm năm.
(TRẦN DZẠ LỮ )

TRẦN HỮU NGƯ, NGƯỜI “ CHUYÊN TRỊ “BOLÉRO và VIẾT KHÔNG HỀ MỆT MỎI

Thật tình thì tôi có nghe tên anh từ lâu nhưng chưa biết mặt mũi và tính cách ra sao.Mãi đến năm 2014, gặp nhau trên mạng và thực ngoài đời tôi mới vỡ ra một điều: Có những người âm thầm viết, sống mà ta khi nhận biết thì xúc động và biết ơn.Đến thăm anh trong căn nhà nhỏ ở đường Tăng Bạt Hổ-Bình Thạnh ( sau khi anh chuyển gia đình từ LaGi về thành phố.Những tâm sự của mấy mươi năm chực òa vỡ khi anh châm bình trà loại ngon( trà phơi sương trên núi cao từ miền Bắc gửi vào)Anh kể anh là người đã viết bài bênh vực dòng nhạc Boléro từ lâu.Kẻ không ưa cũng có nhưng người khen thì nhiều bởi dòng nhạc ấy sống mãi trong trái tim người nghe.Nó như một mạch nước ngầm dữ dội tuôn chảy và bây giờ thì tràn lan...Tôi liếc nhìn trên kệ sách của anh cũng cơ man băng, đĩa.Đúng là một con người đam mê nhạc, ăn ngủ vì nhạc và sống tận cùng vì nhạc.Anh không phải là nhạc sĩ nhưng trời cho anh trái tim và cách thẩm âm đặc biệt.Anh cũng không quên nói về những nhạc sĩ lừng danh và đã từng gặp họ để nhận biết ra mình không hoài công khi đắm chìm vào thế giới âm nhạc của họ như Phạm Duy, Trịnh Công Sơn,Lê Thương, Phạm Đình Chương, Trúc Phương,Lê Hoàng Long,Nguyễn Văn Đông, Lam Phương, Nguyễn Văn Tý...Miên man về âm nhạc gần hết buổi sáng rồi anh đọc 4 câu thơ của tôi viết về nhà văn Nhất Linh.Tôi ngạc nhiên bởi trí nhớ của anh thật tuyệt!.Trần Hữu Ngư nói thêm: “vì bài thơ này mà mình đi tìm cậu bao lâu nay đó.Nay gặp gỡ đúng là có duyên”(TRẦN DZẠ LỮ)

MANG VIÊN LONG : vạn vật đều vô thường.

Mang Viên Long sinh năm 1944 tại huyện An Nhơn, tỉnh Bình Định. Học xong bậc trung học ở Quy Nhơn vào giữa thập nên 1960, ông từng vào Sài Gòn ghi danh vào Đại học Luật nhưng sau đó lại trở ra Quy Nhơn theo học 2 năm tại trường quốc gia sư phạm, rồi đi dạy ở Tuy Hòa (Phú Yên), nhiệm sở lâu nhất là ở tại trường trung học Nguyễn Huệ. Tên tuổi và sự nghiệp văn chương trong buổi đầu của ông đều gắn liền với thị xã hiền hòa nhỏ bé bên bờ sông Đà Rằng này. Trước năm 1975, ở miền Nam, toàn bộ giáo sư đều bị động viên vào quân đội, sau đó được “biệt phái” về dạy học trở lại. Vì vậy sau biến cố lịch sử, Mang Viên Long phải đi “học tập cải tạo” đến năm 1978. Lúc này giáo viên dạy môn Văn và Anh văn là “không cần thiết” nên ông phải “hồi hương” về kiếm sống tại thị trấn Bình Định quê nhà...(VÕ CHÂN CỬU)

Từ Lục bát Miên Di, tới thơ siêu thực Bùi Minh Vũ

Lại nữa, tôi cho họ Bùi có tinh thần tự giác rất cao, khi viết những bài thơ nghiêng nặng siêu thực. Ông đã hạn chế tối đa việc sử dụng tính-từ - - một khía cạnh đặc thù, vốn tiêu biểu cho sự phong phú, giàu có của từ ngữ Việt, rất ứng hợp với những bài thơ tượng trưng, tả tình…

Tính khô, cứng tới độ có thể “vênh, cong” trong thơ Bùi Minh Vũ, với tôi, cũng là một điểm son khác nữa, để thơ ông, tự thân có được cho riêng nó, một chỗ đứng.

Chỗ đứng mang tên Bùi Minh Vũ: Tiếng-thơ-siêu-thực-chính-ngọ.
(DU TỬ LÊ)

PHIU * LINH TRONG CÕI THƠ PHẠM VĂN HẠNG

Với tôi ư phiêu linh trong những miên man có khi còn hạn chế của mình cái chất “quỷ” của Phạm Văn Hạng dường như có cả chất “quái nhân” “kỳ nhân” và cả “hiền nhân” tôi cố gắng làm hạt bụi kết dính vào cái cõi thơ ma quỷ- thần Phật của ông mà chiêm nghiệm may mà ngộ chút ít để “ Có thương đau/ mới thẩm thấu cuộc đời/ Có suy tưởng/ mới/ tìm/ ra/ hư/ thực” vậy…
(TRẦN HOÀNG VY)

Trang đầu  |  Trang trước  |  Trang tiếp  |  Trang cuối

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem