Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
“ĐÀ LẠT TÔI” NÂNG NIU TRIU MẾN  

Nhà thơ Nguyễn Tấn On, quê quán ở tỉnh Quảng Ngãi nhưng đã định cư, lập nghiệp tại thành phố Đà Lạt hơn 30 năm nay. Kể từ năm 2000, anh có tập thơ đầu tay “Thơ tặng người”, cho đến năm 2014, tập thơ thứ 8 được xuất bản. Năm nay, Đà Lạt tròn tuổi 125 hình thành và phát triển, nhà thơ Nguyễn Tấn On tiếp tục cho ra mắt tập thơ thứ 9 “Đà Lạt tôi” và dành trọn vẹn đối tượng thẩm mĩ về đất và người Đà Lạt, Lâm Đồng. (MINH ĐẠO) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 16/8/2018
Xem chi tiết bản tin

TÔ LANG( TÔ KIỀU NGÂN), TIẾNG SÁO TRÚC LÀM MÊ HOẶC LÒNG NGƯỜI

TÔ LANG( TÔ KIỀU NGÂN), TIẾNG SÁO TRÚC LÀM MÊ HOẶC LÒNG NGƯỜI


+ TRẦN DZẠ LỮ


Hình bên : TÔ KIỀU NGÂN



Tô Kiều Ngân tên thật là Lê Mộng Ngân, sinh năm 1926 tại Huế. Từ nhỏ ông đã sớm tỏ ra có chất nghệ sĩ, thường trốn học, đi chơi đó đây với cây sáo trúc không mấy khi rời tay.
Năm 1946 ông tham gia kháng chiến chống Pháp, phục vụ ban kịch của Vệ quốc đoàn khu IV từ Huế ra Thanh Hoá. Được một thời gian, ông xin tình nguyện chiến đấu tại mặt trận đèo Hải Vân, sau đó bị Pháp bắt năm 1948. Ba tháng sau bà được thả. Từ đó, Tô Kiều Ngân bắt đầu hoạt động văn nghệ. Tác phẩm đầu tiên của ông là kịch thơ Ngã ba đường do ban kịch Sông Ô trình diễn trên sân khấu Huế.
Năm 1950 ông gia nhập quân đội Quốc gia Việt Nam. Ba năm sau bà đưa gia đình vào miền Nam. Tại đây ông lần lượt viết cho các báo Đời Mới, Người Sống Mới, đồng thời cũng cộng tác với một vài tờ báo xuất bản tại Hà Nội như Hồ Gươm, Giác Ngộ…
Năm 1955 ông cùng Đinh Hùng, Thanh Nam, Hồ Điệp, Hoàng Oanh... thành lập ban thi văn Tao Đàn trên đài phát thanh Sài Gòn. Sau đó ông lại cùng Thanh Nam chủ trương tuần báo Thẩm mỹ, rồi cộng tác với Sáng Tạo, Văn Nghệ Tiền Phong, Tiểu Thuyết Tuần San, Văn Nghệ Chiến Sĩ... Những năm cuối đời ông vẫn viết truyện ngắn, viết sách biên khảo, cộng tác với một số tạp chí trong nước.
Tô Kiều Ngân mất ngày 20/10/2012 tại nhà riêng, quận Bình Thạnh.( trích tiểu sử )

Từ thập niên 60 dù đang mài đũng quần ở ghế nhà trường Nguyễn Tri Phương Huế tôi đã mê hai ông thi sĩ Đinh Hùng và Tô Kiều Ngân trong ban sáng lập Thi Văn Tao Đàn trên đài phát thanh SàiGòn.Một giọng Bắc.Một giọng Huế.Hồi ấy ,đêm đêm tôi theo dõi chương trình này và có gừi bài cộng tác với mấy bút hiệu khác nhau.Giọng nói của thi sĩ Đinh Hùng( người Hà Đông) trầm ấm cuốn hút người nghe bao nhiêu thì giọng ngâm thơ của Tô Kiều Ngân như mật rót vào tai bấy nhiêu.Không những uống hết lời của hai ông mà tôi còn ghiền các giọng ngâm thơ khác nữa như Hoàng Thư, Quách Đàm,Hoàng Oanh...Đặc biệt Tô Kiều Ngân còn là tiếng sáo làm mê hoặc lòng người:Réo rắt.U Uẩn lạ thường như một người đã nhận định:

Tiếng sáo của những cảm xúc
Thật ra Tô Kiều Ngân hoạt động trong nhiều lãnh vực, làm báo, viết văn (tác phẩm đầu tay của anh là tập truyện ngắn “Người đi qua lô cốt”), làm thơ, ngâm thơ, bài sáo anh thổi ở Tao Đàn do chính anh sáng tác và đã xuất bản. Nhưng nổi tiếng nhất vẫn là tiếng sáo Tao Đàn. Bây giờ người ta nhớ đến tài năng tuyệt vời của anh vì tiếng sáo đó và giọng ngâm thơ mang âm điệu Huế hơn tất cả những thứ khác. Nếu so sánh với tiếng sáo của Nguyễn Đình Nghĩa, theo nhận xét của tôi, mỗi người có một cái hay riêng. Tiếng sáo của Tô Kiều Ngân cất lên theo cảm xúc từ bài thơ của tác giả và phong cách của người ngâm thơ nên bay bổng và dễ làm rung động lòng người hơn. Tiếng sáo của Nguyễn Đình Nghĩa hay về bài bản. Nếu anh thổi một bài như Thiên Thai, rất điêu luyện. Nhưng nhiều thính giả vẫn nhớ họ Tô hơn( Phan Anh Dũng )
Mê nhà thơ gốc Huế là thế.Song ,suối trôi đời suối.Sông chảy đời sông...
Mãi đến thập niên 80 tôi mới được diện kiến anh ở 81 Trần Quốc Thảo khi “tha phương ngộ cố tri “ bằng những ly bia hơi và tâm sự về chuyện đời, chuyện thi ca.Anh ít nói nhưng khi nói ra lời lẽ chân tình bằng chất giọng thỏ thẻ của một người Huế chính gốc.Gặp anh tôi mới vỡ ra anh chính là ông già vợ của nhà thơ Nguyễn Tôn Nhan.Anh sống và viết nhiều thể loại. Nhưng điều làm nên tên tuổi anh vẫn là giọng ngâm thơ, tiếng sáo trúc và thi ca.Hai bài thơ tôi yêu thích nhất, đó là 2 bài:
Giọng Huế
Tác giả: Tô Kiều Ngân

Ngắt một chút mây trên lăng Tự Đức
Thả vào mắt em thêm một dáng u hoài
Đôi mắt ấy vốn đã buồn thăm thẳm
Thêm mây vào e tan nát lòng ta.

Anh quỳ xuống hôn lên đôi mắt đó
Bỗng dưng sao thương nhớ Huế lạ lùng
Chắc tại em ngồi bên anh thỏ thẻ
Tiếng quê hương sao động đến vô cùng

"Hẹn chi rứa, răng chừ, em sợ lắm"
Mạ ngày xưa cũng từng nói như em
Anh mất mạ càng thương em tha thiết
Như từng thương câu hát Huế êm đềm

Cảm ơn em đã cho anh nhìn lại
Giòng sông Hương trên bến cảng Sài gòn
Nước như ngọc in bóng thuyền lấp lánh
Mái chèo khua vương nhẹ nhánh rong non

Nếu lại được em ru bằng giọng Huế
Được vỗ về như mạ hát ngày xưa
Câu mái đẩy chứa chan lời dịu ngọt
Chết cũng đành, không nuối tiếc chi mô...


NHỚ HUẾ

Anh nhìn em như nhìn thấy quê mình
Ôi xứ Huế thân yêu chừ xa khuất
Nghe em ngâm những âm thanh trong vắt
Anh hình dung thấy bóng
Một con thuyền
Một giải sương mờ
Một khóm trúc nghiêng nghiêng…
Những kỷ niệm ngày xa xưa bừng dậy
Âm thanh ấy thoát từ câu mái đẩy
Tiếng “hò….ơ..” nghe đứt ruột, buồn sao
Biết mấy đau thương, cũng biết mấy ngọt ngào
Lưu luyến ngàn đời
Như không muốn dứt
Giàn mướp vàng con ong bay hút mật
Trưa thiu thiu chày giã gạo buồn tênh
Giọng hò ru em rười rượi cất lên
Em đã ngủ sao chị còn ru mãi
“À…a…ời..
Hai tay cầm bốn tao nôi
Tao thẳng,tao dùi, tao nhớ, tao thương”
Có phải trưa nay chị nhớ người thương
Nên mượn cớ ru em để ru lòng mình thương nhớ
Có phải ngàn năm thương thương, nhớ nhớ
Khiến tiếng đàn bầu thêm xé ruột bào gan
Tiếng Nam Ai rung tận đáy tâm hồn
Tiếng sáo Huế dài thêm thổn thức
Và tiếng em ngâm lơi lơi, dìu dặt
Chở buồn về vây phủ kín hồn anh
Bọn chúng mình bỏ Huế tha phương
Những thổ ngữ lâu ngày quên lững mất
Bỗng hôm nay em ngâm lên như nhắc
Ôi vui sao giọng Huế của quê mình
Tưởng như mình đang đừng ở Bao Vinh
Đang thơ thẩn bên bờ sông Gia Hội
Vỹ dạ , Kim Luông, Nam Giao , Đất mới…
Nghe thân yêu biết mấy tiếng quê ta
Nhớ giọng hò, điệu hát lời ca
Nhớ hường thầu đâu ngát đường Giao Thủy
Nhớ mái chèo khua bên bờ thôn Vỹ
Nhớ bánh bèo, cơm hến, nhớ chè sen
Nhớ phấn thông vàng rụng lối đi quen
Hột móc , hột muồng, trái sim, trái vả
Nhớ hồ Tịnh tâm thơm sen chiều hạ
Nhớ quít Hương Cần, nhớ cốm Hai lu
Nhớ bờ tre vọng mãi tiếng chim cu…
Ngâm nữa đi em bài thơ giọng Huế
Chúng ta sẽ đưa nhau về thăm quê mẹ
Bằng con thuyền êm ái của thanh âm
Ngâm nữa đi em, ngâm nữa đi em.
Cho vợi nhớ thương thầm….



Anh ít làm thơ.Vậy mà thơ anh cũng được các nhạc sĩ nổi tiếng chắp cánh như Hoàng Nguyên( Tiếng Chuông Linh Mụ- HN-TKN ) Trầm Tử Thiêng( Những Con Đường Trắng TTT-TKN)

Trong những lần tâm sự anh Tô Kiều Ngân nói với tôi” Chỉ có những đứa con Huế đi xa mới thương yêu Huế như thế nào” Tôi rất đồng tinh với anh.Cái đau của kẻ tha hương là “rất thương Huế mà phải đành xa Huế” Tôi cũng hiểu” Những kẻ không ra khỏi làng làm sao thấy được thế giới bên ngoài để nhìn lại?” Tuy không mỗi ngày một gặp và chả nhiều kỷ niệm với anh.Nhưng có một kỷ niệm tôi không bao giờ quên:
Số là năm 1995 tôi in tập thơ đầu tay HÁT DẠO BÊN TRỜI sau khi được báo chi nhắc đến và nhà thơ Hồ Thi Ca đã trực tiếp mời đến đến thu âm ở đài Tiếng Nói Nhân Dân TP Hồ Chí Minh thì anh Tô Kiều Ngân và Bảo Cường có mỹ ý là tổ chức một đêm thơ cho tôi.Không phụ lòng hai anh ,tôi đã đồng ý.Địa điểm tổ chức là công viên Bạch Tùng Diệp ở quận 1( nơi thường diễn ra ca nhạc, giới thiệu thơ ).Sau nhiều lần liên hệ xin giấy phép, liên hệ tổ chức của hai anh tất bật.Đêm thơ cũng đã diễn ra.Đêm ấy bạn bè đến dự rất đông.Chỉ còn 15 phút nữa là chương trình bắt đầu thì xảy ra sự cố cúp điện.và tôi cũng như bạn bè bàng hoàng, hỏi ra mới biết hai công ty văn hóa đang đấu đá nhau.Họ đấu đá ngay lúc đêm thơ của tôi sắp diễn. Thế là ntất cả tiu nghĩu ra về.Riêng tôi thì “quê độ” không còn biết nói gì hơn nữa.Dù sao, tôi cũng cảm ơn tấm lòng của hai anh Tô Kiều Ngân, Bảo Cường và bạn bè tôi.Từ đó trở đi có người gợi ý tổ chức đêm thơ cho tôi như ở nhà văn Hóa Lao Động TP và các nơi khác tôi đều lắc đầu.Đúng là một lần không chín.Chín lần không nên.Tốt nhất là lui vào bóng tối.Nếu là nghiệp dĩ thì viết và viết.Chỉ có tác phẩm, thời gian và công chúng mới là người phán xét cuối cùng...
Nhà thơ Tô Kiều Ngân mất đã 6 năm rồi.Nhưng với tôi, tiếng sáo trúc, giọng ngâm và thơ anh còn mãi nơi dương thế.


Trần Dzạ Lữ

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
HẠC THÀNH HOA-NGƯỜI CỦA TÌNH VĂN NGHỆ VÔ BIÊN (14/08)
Tình bạn vong niên Xuân Quỳnh – Bùi Xuân Phái (09/08)
TRẦN HOÀI THƯ- MỘT ĐỜI CẦN MẪN VỚI VĂN CHƯƠNG (04/08)
Thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên và "sau lưng là những tình ơi hỡi tình" (31/07)
TƯỞNG NHỚ HỌA SĨ CHÓE (26/07)
DỌC ĐƯỜNG VĂN NGHỆ (19/07)
Đinh Tiến Luyện ..." Họa sĩ trường phái mắt to " (02/07)
Đoàn Thạch Biền... những ân tình còn đó !… (26/06)
Câu chuyện nhạc sĩ Phạm Duy và đêm nhạc “Ngày trở về” (18/06)
Phạm Chu Sa .. MỘT THỜI CHƯA XA (11/06)
DỌC ĐƯỜNG VĂN NGHỆ : NHÀ VĂN SƠN NAM, ÔNG VUA ĐI BỘ (01/06)
Trần Yên Hòa, hơn năm mươi lăm năm thơ (25/05)
Quyển thơ nạm ngọc dát vàng xa hoa nhất thế giới (17/05)
Chuyện tình nhạc sĩ Châu Kỳ: Thương cả giọt lệ đài trang (12/05)
20 NĂM NHÀ THƠ TÌNH NGUYÊN SA VĨNH VIỄN RA ĐI (03/05)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem