Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
Bùi Diệp “ VỀ NGANG QUÁN KHÔNG TRÁI TIM NGOÀI MÔNG MÊNH…”  

Những ngày cuối năm, ở Cực Nam Trung Bộ , trong cái lạnh hanh hao của gió Bắc, làm cho người ta thường nghĩ về một thời xa xăm… Thì , tôi nhận được cuốn sách “Về ngang quán không” của Bùi Diệp do chính tác giả gởi tặng. Vui lắm! Niềm vui bất ngờ như gặp lại người bạn thân ngày xa xưa , … “Về ngang quán không” là tập văn của Bùi Diệp , do nhà xuất bản Văn hóa văn nghệ vừa xuất bản. Đây là ấn phẩm đầu tay của Bùi Diệp. Thực ra tên tuổi của Bùi Diệp không còn xa lạ với những người yêu văn chương. Từ những năm 90 của thế kỷ trước ,Tùy bút tản văn…của Bùi Diệp thường xuyên xuất hiện trên các tạp chí văn học trong và ngoài nước. Những trang văn của Bùi Diệp có sức hút kỳ lạ . Chúng tôi còn nhớ trên Kiến thức ngày nay thời bấy giờ , tôi lúc nào cũng ưu tiên lật tìm chuyên mục có tùy bút của anh để đọc trước tiên. Trong chúng tôi , nhiều người yêu thích tùy bút, tản văn của Bùi Diệp như “Đã từng mê” tùy bút của Mai Thảo, Nguyễn Tuân , Võ Phiến, Hoàng Phủ Ngọc Tường …(Lê Ngọc Trác ) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 17/12/2017
Xem chi tiết bản tin

VỚI QUÊ NHÀ YÊU DẤU

VỚI QUÊ NHÀ YÊU DẤU



* Nhà thơ TRẦN DZẠ LỮ




Mấy mười năm xa quê, đây là lần thứ 2 tôi quyết định về giỗ mạ.Biết về Huế mùa đông sẽ tả tơi…Nhưng thôi, cứ đi bởi hiểu rằng thời gian sẽ không chờ đợi ai…Lòng phân vân vì không biết nên đi tàu hỏa hay đi xe.Còn phương tiện máy bay thì ngó …không thấu ! Cuối cùng mua vé tàu SE 2 trước 10 ngày.Mình vốn lãng mạn nên đi tàu hỏa còn được nhìn suốt dọc dài miền Trung phong cảnh hữu tình nữa chứ.Còn đi lui đi tới trên tàu để thư giãn và đôi mắt mình chính là cái máy ghi hình hữu hiệu cho bài viết với cảm xúc và trải nghiệm

Ngày…tháng …năm


Cầm tấm vé trên tay vào ga SG, đọc lại thấy thật hưng phấn bởi tàu khởi hành từ 19giờ30 ngày15.10.2017 đến Huế lúc15giờ30ngày 16.10.2017.Loại vé giường nằm tầng dưới cùng rất tiện cho cái thân kề cận tuổi hoàng hôn.Đúng như THẺ LÊN TÀU HỎA con tàu lăn bánh, hôn phối cùng đường ray dài ,bỏ lại một SG náo nhiệt đàng sau.Tàu qua bao làng mạc , quê xứ trong đêm lung linh. Ở buồng 4, Ai cũng ngủ.Chỉ mình tôi thức để cảm nhận.Phan Thiết đã vẫy gọi tôi bởi những vườn Thanh Long thắp đèn như sao sa.Cứ tưởng tượng đây là ngàn đôi mắt nhung nhớ trong đêm.Tàu ghé ga Diêu Trì hơi lâu nên tôi bước xuống mua một ly cà phê đen nhấm nháp.Lại nhớ mấy năm trước qua đây, tôi lật đật ăn cho được tô bún cá nổi tiếng của Quy Nhơn.Một thành phố tôi yêu nhưng chưa có dịp hội ngộ bạn bè nơi đó.Qua Quảng Ngãi một vùng đất kinh tế khó khăn, nhiều người đã bươn chải vào SG để kiếm sống, nhất là nghề bán vé số dạo…Nhắm mắt ,mở mắt SE 2 đã ngừng ga Đà Nẵng.Tội gọi điện cho chị Niệm là 15 giờ 30 có mặt tại Huế.Chị ok sẽ ra ngay.Đoạn đường tàu chạy chậm nhất là ga ĐN ra ga Huế.Tôi mở cửa đi lui đi tới trên tàu.Hai ông Tây Ba lô ở giường phía trên tỏ vẻ khó chịu bởi vì từ lúc lên tàu đến giờ vẫn ngủ như chết.Họ thực dụng chứ không lãng mạn như mình.Đến ga Huế định bụng sẽ gọi điện cho đứa em thứ 3 lên đón.Ai ngờ điện thoại reo và có người tự nguyện đón tôi để đưa về làng Ngọc Anh.Đó là một nhà giáo trong số bạn tôi ở Huế.Trước khi về làng tôi được mời uống cà phê Vỹ Dạ Xưa. Xâm xẩm chiều, về nhà đã thấy anh em tôi có mặt ở nhà Từ Đường mà lâu nay chú thím Ấn thủ tự.Bữa cơm chiều đầm ấm lạ.Chỉ thiếu mặt anh cả tôi và cô em út thôi.Ăn xong tôi cứ mê mẩn với hàng cau trước nhà.Đêm nay không mưa.Hương bưởi ngai ngái.Hoa ngâu lừng lựng bên thềm.Ui chao ơi! Răng mà thanh bình quá…Rứa mà ngày xưa tôi bỏ Huế mà đi…

Ngày.. tháng… năm…

15 giờ ngày hôm sau chị Niệm đã tuôn đèo Hải Vân mà về.Gặp nhau bằng cái ôm thân tình.Chị ha hả cười rồi nói:BẮT ĐƯỢC RỒI ! Cầu nói vừa hàm ý trách móc vừa yêu thương bởi tôi là đứa em phiêu bạt, đi thẳng –cò-o-ngón mấy mươi năm…dù nơi xa luôn đau đáu nhớ làng! Sau câu nói chị bắt tôi đứng trước hàng cau để chị ghi hình.Suốt chiều và suốt đêm mấy chị em cứ thao thao bất tuyệt chuyện mình, chuyện người, chuyện xưa chuyện nay.Chuyện thời học trò thập niên 60-Chị Niệm học Đồng Khánh.Với cá tính bướng bĩnh, phá phách như con trai nên mệ nội tôi kêu chị là Ngựa Thượng Tứ.Khôn ngựa răng được khi thấy tôi chải đầu láng o để đi nghễ mấy cô Tôn Nữ, chị rình rình xóa mất đường ngôi của tôi.Tôi rượt, chị chạy vòng vòng…Nhưng chuyện xót xa nhất là cả chị và tôi không quên: Hồi nớ ba mạ chị phải vào sinh sống ở Đà Nẵng, gửi chị Niệm cho mệ nội tôi-dù nhà chị kề bên nhà mệ nội.Tôi có ông chú điên điên.Hễ buồn buồn là cho anh em tôi ăn chày vồ hoặc dọa đốt nhà.Riêng chị Niệm hay bị ổng túm tóc đánh như người đánh ghen vậy.Rứa mà bà thím tôi không can ngăn ,còn vỗ tay reo hò: Chờ mạ má sưng.Chờ mạ má sưng…Tôi hết hiểu, sao thím ác rứa mà vẫn sống nhăn răng ra?.Riêng ông chú chết năm 1968.Trước khi nhắm mắt ông nói với tôi: Chú rất có lỗi với mấy cháu…Té ra, con người ta dù ác cách mấy đến khi sắp lìa đời cũng biết hối lỗi.Ký ức ấy cứ theo năm tháng khó mà quên.Chị Niệm nhắc vậy thôi chứ chị là người có tâm hồn và cầm bút ,chị không oán hận gì.Cũng trong tình văn nghệ mà chị em tôi dù ở nơi đâu cũng luôn hoài cảm.
Cũng ngày này, sáng sớm tôi mời ACE văn nghệ họp mặt ở quán cà phê Thôn Vỹ ở đường Tuy Lý Vương như VT,NTN,BMP,PVT, VQ,LTH, TT…


Ngày….tháng…năm …


Ngày giỗ mạ tôi hai bên nội ngoại đều có mặt.Đặc biệt năm nay có tôi nên chú thím Ấn mời đủ 6 mâm.Bình thường chú ấy đứng ra lạy tổ tiên nhưng năm nay tôi về nên tôi phải làm cái công việc cúng bái.Mấy mươi năm mới mặc lại áo dài khăn đóng trông mình ngồ ngộ…Ngoài bà con tôi có mời một ít anh em văn nghệ thân tình ở Huế như NMT,VT,P,T, S… Ngày ni tự dưng nắng tốt.Anh em tôi rất vui bởi cái không khí ấm áp, thân tình như luôn có sự yêu thương bao bọc.Đất hương hỏa vẫn còn đó.Các em tôi đã gia công trùng tu mỗi ngày một sáng sủa hơn( dĩ nhiên là có sự đóng góp của anh tôi và tôi) Bà con ai cũng khen.Tôi nghĩ phước nhà còn đó.Chỉ thương Cha , Mạ tôi mất sớm quá.Bảy anh em tôi tự dìu dắt nhau mà sống đến giờ vẫn nguyên vẹn hình hài.Cảm ơn Trời Phật, ông bà, tổ tiên dòng họ Trần.Nhớ ôn cố tôi làm quan văn cho triều Nguyễn để hãnh diện rằng mình không phải nẻ ra từ cục đất không….

Ngày …tháng …năm…

Sáng sớm mình đi xe đò về Hải Lăng-Quảng Trị để thắp nhang cho chị xui mới mất trong năm.Đếnngã ba Hải Lăng đã thấy CVH( anh của con rể mình )đứng chờ.Hai chú cháu kéo nhau vào quán cà phê nghỉ chút trước khi chạy về nhà chị xui ở Hải Xuân.Ngày này hên là không mưa nên CVH chạy xe tốc độ nhanh mà tôi không ngại ngùng.Hải Lăng vẫn như ngày nào vẫn là những đụn cát trắng mênh mông.Mùa hè gió lào thổi…bét mắt! Đến nơi, mùa này vắng hoe vì người còn lao động được đều lên Lao Bảo, Khe Sanh chăm sóc cà phê.Thôn xóm chỉ còn lại ông bà già và trẻ nhỏ.Nhớ thời chiến tranh, mùa hè đỏ lửa 72,tôi cũng ra nơi này với vai phóng viên chiến trường suýt đi chầu ôn mệ…Thắp nhang xong bàn thờ chị xui,CVH mời tôi xuống Tràm( bàu Trà lộc)nơi đây là khu du lịch sinh thái nổi tiếng của Quảng Trị.Tôi chỉ uống một lon nhưng CVH và anh T thì cưa hết một thùng mới đưa tôi ra Hải Lăng đón xe về lại Huế.

Ngày …tháng..năm…

Lại có điện thoại của mấy cô giáo, thầy giáo cà phê ở Đại Nội.Quán Tứ Phương Vô Sự.9 giờ sáng tôi đến thì có đủ: TT,QA,NMT,H,T.Buổi cà phê thật nồng ấm tình bạn văn nghệ bởi ai cũng nhắc đến bốn chữ Tứ Phương Vô Sự.Các bạn lại ghi hình kỷ niệm.Lại ngâm thơ, lại hát khiến buổi họp mặt cà phê không muốn dứt.Được biết QA ăn chay trường và có ý mời tôi và anh chị em đi ăn cơm chay.Nhưng rồi ý muốn ấy không được thực hiện.Chia tay nhau ra về mà hình như vẫn còn quyến luyến…Khi về Vỹ Dạ lại nhớ còn hai cô em gái tôi chưa mời cà phê.Điện thoại cho H,P.Hai o ok.Vậy là 3 anh em ngồi cà phê Thôn Vỹ.Tiếc lần này không đủ lửa nên tôi giấu mấy mươi bạn học thời trung học Nguyễn Tri Phương.Nếu alo là quán không đủ chỗ ngồi.Thôi đành hẹn lần sau…

Ngày…tháng…năm…

Như đã hứa với chị Niệm.Sáng nay mình gọi xe 7 chỗ về đón tận nhà để đi Đà Nẵng.Giá cũng như ra bến xe Huế nhưng tiện lợi cho minh khỏi phải chầu chực.Hơn một tiềng đồng hồ là vào phố.Giờ này chị Niệm chắc ra chợ rồi nên mình gọi điện cho cô cháu VNG đón mình.Được cháu chở bằng xe tay ga đi uống cà phê ở đường Nguyễn Chí Thanh thì còn gì thú hơn.Hai năm rồi mới gặp lại cháu tôi.Chú cháu tha hồ hàn huyên.Nghe bố VNG là ĐHG bạn vong niên của mình chừ khu Bảo Tàng đã có thu nhập mình cũng vui lây.Cái khổ công nào cũng được đền bù xứng đáng.Vì vậy, ở đời chữ NHẪN là điểm sáng nhất.Cô cháu nghe tôi có tri kỷ cũng chúc mừng nhưng nếu có thêm chữ Tối Lửa Tắt Đèn Có Nhau thì tuyệt hơn.Tôi chỉ cười cười cảm ơn.Gần trưa G đưa tôi về nhà chị Niệm.Đúng lúc này chị Niệm đã có mặt ở nhà nên bảo tôi tắm rửa ,nghỉ ngơi để chị nấu cơm cùng ăn.Tôi tới bàn thờ O đặt phong bánh thắp 3 cây nhang lạy O.O là chị đầu rồi kế đến cha tôi.Một đời O lo cho chồng cho con và thương cháu hết lòng.Lúc này thấy chị vui hơn trước vì đã sắm thêm những phương tiện để hỗ trợ tuổi hoàng hôn.Lại vui khi thấy tay chị cứ chọt chọt vào cái máy điện thoại cảm ứng khi vào FB(trước đây nói thì chị lắc đầu) Ngày hôm sau tôi gọi điện cho NDN và một số bạn bè.Từ Cẩm Lệ ,N bay xuống chở tôi ngồi quán cà phê gần bờ sông Hàn.Ở đây gặp cả PHV,HY và TTS.Chỉ thiếu NNH( đang bên Mỹ) và HĐ.Mấy năm gặp lại nhau nên chuyện trò rôm rả.PHV không thay đổi chút nào.Vẫn phong độ của một nghệ sĩ điêu khắc.NDN cứ trẻ ra và HY thì không hỗ danh người thách thức thời gian…Bao nhiêu năm rồi, sự thân tình giữa tôi và vợ chồng họa sĩ NDN càng khắng khít hơn do bạn sống rất thật như tôi ,không diêm dúa, màu mè…

Ngày ….tháng…năm…

Mới tinh mơ NDN đã có mặt như đã hẹn hôm qua.Uống cà phê xong bạn chở tôi lên Cẩm Lệ thăm nhà.Ngày xưa nơi đây buồn hiu hắt bao nhiêu thì bây giờ sang sủa bấy nhiêu.Nhà cửa, dân sinh đông đúc không ngờ.Cẩm Lệ, trước đây từng trồng cây thuốc Cẩm Lệ và bà con sống theo nghề đó.Nay vẫn còn lưa thưa nghề truyền thông ấy dù đã đô thị hóa.Nhà mới của bạn khang trang hơn trước nhiều.Chị HY nhất định đãi tôi món bún bò Huế trưa nay , vui chơi, xem tranh của chồng và muốn tôi ngủ lại một đêm nơi đây để còn nghe mùi… Cẩm Lệ .NDN giao chìa khóa phòng khách cho tôi.Phòng khách rộng và thỏa mái có thua chi khách sạn 3 sao.Suốt chiều trò chuyện và xem tranh của bạn thủ ấn họa.Thỉnh thoảng cũng có bán được tranh.Đó chính là niềm vui và hạnh phúc của người sáng tạo.Chắc chắn lần sau ra tôi phải rinh cho được vài bức tranh mà tôi rất thích.

Ngày… tháng …năm…

Từ giã vợ chồng NDN mình về sớm để đi cùng chị Niệm vào Duy Xuyên chơi.Cùng đi có hai cô em gái BB và TT.Hai xe bốn người đi theo đường mới sát biển để vào Hội An, sau đó đi Duy Xuyên.Trừ tôi, 3 người này là đi chơi Hội An như cơm bữa.Thế mà bữa nay đi lạc mới lạ chứ.Phải dùng điện thoại ơi ới gọi nhau.Lúc gặp được nhau ở một nơi cách Hội An chừng 5 cây số.Đây là nơi theo chị Niệm là Cao Lâu chính gốc ngon không chê được.Nhiều năm rồi tôi mới thưởng thức món Cao Lâu ngon lạ.Ngồi quán bên bờ sông thật thơ mộng.Chúng tôi nghỉ hơn một tiếng đồng hồ rồi tiếp tục cuộc hành trình.Hai xe bốn người cứ chạy miết, đường xa thăm thẳm.Gần trưa mới tới nhà bạn chị Niệm anh LVL.Được uống trà ngon và nghe anh kể chuyến đi ra thăm danh sĩ Bắc Hà.Thay vì dùng cơm trưa ở nhà, anh mời mọi người ra quán cách nhà 1 cây số để nhậu món cháo gà ngon nhất xứ Duy Xuyên.15 giờ chiều chúng tôi chia tay bạn và đất Duy Xuyên một thời lửa đạn.Khi quay về lại Đà Nẵng tôi mới thấy mình liều khi vào Duy Xuyên bởi đường sá nơi đây xe tải và xe đò chen nhau chạy bóp còi inh ỏi.Tài xế xem mạng người đi đường như trò chơi…Sợ chị tôi thiệt, chạy xe đi về gần cả trăm cây số chỉ để kiếm niềm vui, bè bạn…

Ngày…tháng…năm


Ngày này lại đi xe 7 chỗ về lại Huế vì tôi đăng ký vé tàu trước ở đây.Gần trưa xe đến Huế thì mưa như thác lũ.Một sự báo hiệu buồn bã cho những ngày sắp rời Huế yêu thương.Tôi nghĩ dại nếu ông trời tái diễn lại trận lũ năm Thìn thì mình sẽ mắc kẹt…May thay, khi lên tàu Huế chưa lũ mà mưa buồn da diết.Vẫy tay với Huế để nói rằng tôi vẫn còn những tình bạn thân thương .Những ruột rà không thể quên dù rằng đời tôi không thể chôn chân ở Huế. Tôi nhớ 4 câu trong bài thơ GỬI LẠI:
…Gửi lại em-trái tim người làm thơ
Rất thương Huế mà phải đành xa Huế
Thương sum vầy mà hóa ra cô lữ
Nắng phương này mà mưa tím phương kia!(
TDL )


Ngày… tháng …năm…

Chuyến tàu vào Ninh Hòa khởi hành từ Huế lúc 19 giờ 30 đến 8 giờ 30 thì đến.Thay vì ghé đứa em con ông chú ruột tôi gọi điện cho NVS ở Diên Lạc.Mười lăm phút sau NVS cho xe con đến đón tôi.Quen biết nhau gần 50 năm chừ mới gặp lần đầu.Em ấy đưa tôi về nhà.Bữa trưa ở đây dùng với nhau cơm rau ,cá, cà thôi nhưng sao tôi thấy ngon lạ lùng.Ngon, chắc do bàn tay nội trợ giỏi của vợ NVS.Món quà mà NVS tặng tôi là dược tữu quý hiếm.Tôi cảm động và thích vì tuổi mình lớn rồi dùng rượu này sẽ bổ, khỏe….Anh em gặp nhau chuyện trò không ngớt.Nhưng rồi đến 3 giờ chiều tôi cũng phải giã từ Diên Lạc để về Vạn Giã.Xe buýt chạy hơn 2 tiếng thì đến chợ Vạn Giả.Tôi gọi điện.Ánh đón tôi trong mưa.Hai anh em về nhà cách chợ chừng 2 cây số.Gặp nhau mừng mừng tủi tủi vì hơn 20 năm mới gặp lại.Hồi ấy, Ánh lấy chồng thím tôi không chấp nhận nên một thân một mình theo chồng vào Vạn Giã.Cái thời cơ cực nhất.Vậy mà trời không nỡ phụ người.Bão bùng, gian nan em ấy đã vượt qua.Bây giờ có một cơ ngơi nơi đây rất ổn định.Một trai ở với mẹ.Bốn cô” công chúa “vào tận SG kiếm kế sinh nhai.Tôi mừng cho em.Ở hai ngày với em tôi hiểu ra vợ chồng Ánh chăm chỉ làm việc.Ngoài công việc xoi xỉa trầm để bán, còn thêm nghề hái và buôn dừa.Dừa xiêm Vạn Giã thì quá nổi tiếng.Hai ngày trôi qua nhanh.Tôi cũng phải từ giã vợ chồng Ánh để lên tàu vào SG.Tàu đang nửa chặng hành trình thì được tin bão đổ bộ vào Khánh Hòa và Huế lụt chồng lụt.Tôi ngoái lại để mà thương đất miền Trung và thương quê nhà luôn gánh khổ, không tai ương thì cũng do con người.Biết bao năm rồi hòa bình nhưng hòa bình chưa nở hoa trong tim con người vì đố kỵ vì lợi danh.Vì nhỏ nhen…
Khi viết những dòng này tôi cũng vô vàn cảm ơn quê nhà Huế cho tôi được an vui trong những ngày trở lại..Cảm ơn anh chị em bằng hữu thật tình đón tôi không đãi bôi.Và đặc biệt, cảm ơn người bạn, nhà giáo đã tự nguyện làm hướng dẫn viên không nề hà thời gian đưa tôi đến nhưng nơi cần đến.Xin trân quý !


Trần Dzạ Lữ

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
TRONG NGÔI NHÀ CỦA MÌNH (16/12)
Bên bếp lửa (14/12)
TẢN MẠN VỀ CHIẾC ÁO (12/12)
Hoa phù dung (09/12)
Thanh âm mùa đông (03/12)
TÌNH VỜ của TRẦN HẠ VI (27/11)
Đông về... (26/11)
Tiếng gà quê (23/11)
ƠN THẦY GHI MÃI ! (19/11)
THẦY CỦA CHÚNG MÌNH (18/11)
Còn ai nhớ tiếng kêu đò? (16/11)
Hương xưa, mùa cũ... (14/11)
Tình đất (10/11)
Mưa quanh chỗ nằm (05/11)
EM CHỈ MUỐN YÊU ANH (03/11)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem