Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
HÌNH ẢNH NGƯỜI THẦY TRONG THƠ HÀ QUẢNG  

Trong "Hồn quê" của Hà Quảng không chỉ có những tình cảm xúc động của người thầy đối với học trò mà còn có sự kính trọng, lòng biết ơn và tha thiết nhớ thương, niềm mong đợi ngày trở về trường xưa, lớp cũ gặp lại thầy của học trò: "Bao năm cách trở sông sâu/ Nay về trường cũ nặng câu ân tình" (Về lại trường xưa). Tình cảm ấy được các em bộc lộ trong những dòng lưu bút: "Trang lưu bút ghi nỗi niềm xa vắng/ Là tình em nơi lớp học sân trương/ Thoáng xa mờ trong ký ức ngày xưa/ và em biết tình em luôn vương vấn/... Có những phút em thấy lòng êm ả/ Lưu bút hiện về cõi lặng nhớ xa xăm" (Em ghi lưu bút). Có thể nói, hình ảnh người thầy khả kính trong "Hồn quê" được Hà Quảng khắc họa rất thành công, mãi mãi làm ấm áp lòng người đọc. (PHẠM VĂN HOANH) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 19/11/2017
Xem chi tiết bản tin

Mưa quanh chỗ nằm

Mưa quanh chỗ nằm


* BÙI DIỆP


"Sóng đong đưa linh hồn
Có mưa quanh chỗ nằm
Mãi một đời về không
Trong chập chùng thác nguồn"
/font>
(Trịnh Công Sơn)

1.


Bạn, đừng ngại tôi muốn thở than chuyện "thân phận" mình hay cho một đời sống vốn nhiều lo toan và bất trắc. Khi tôi viết những dòng này, Phan rang đang mưa xối xả. Một buổi sớm chuyển mùa, khi những đợt gió bấc đầu tiên kéo về là rủ theo mưa. Mưa ào ào. Mưa tầm tã. Mưa lê thê.
Mưa. Là lũ lụt. Quy luật mà. Nhưng, lại nhưng. Cái "nhưng" này thì chắc ai cũng biết. Rừng đầu nguồn đã cạn kiệt. Người ta chém giết rừng mà không thương bản thân mình. Gia đình mình. Xóm làng, phố phường mình. Rừng chết. Lấy ai che chở cho sông. Ngày nhỏ tôi biết, mưa to phải mấy ngày đêm nước đầu nguồn mới đổ về, người lớn biết là sẽ lũ lụt tràn về sông Dinh. Việc chạy lũ, trốn lụt rất tự tin và luôn được chuẩn bị chu tất. Còn bây giờ, đầu đêm mưa to có khi rạng ngày đã nước be đê. Đứng trên cầu Đạo Long nhìn không ra con sông Dinh vốn hiền hòa, lười biếng thường ngày lững thững dòng xanh mỏng manh mà giờ đục ngầu, cuồn cuộn, dữ dằn trông xa lạ quá...


2.

Hồi má tui còn, trong cảnh nhà nghèo khó, má thường ngồi nhìn tôi học bài rồi vuốt đầu tui, thở dài. Chắc là số mày sau này khổ lắm con ơi. Ráng học đặng kiếm cái chữ không thì mệt á. Ủa, sao vậy má? Thì tại má sanh mày ngày mưa tầm tã. Thôi nôi mày thì lụt năm Thìn (1964) hai mẹ con chết hụt. Tôi không hiểu lắm nhưng có nghĩ gì đâu mà để bụng lời má.
Tui nhớ năm nào mùa mưa má cũng kể câu chuyện lụt năm Thìn. Năm đó mưa to cộng với việc thủy điện Đa Nhim xả lũ nên vùng Phan rang lụt lớn lắm. Có nhiều thiệt hại và thương vong.Ngày đó xóm tui nghèo. Cả xóm duy nhất có một nhà có gác gỗ. Khi nước thượng nguồn ầm ầm đổ về nhanh quá. Người làng chỉ kịp chạy tháo thân, không kịp dắt trâu bò. Người làng ới nhau chạy bộ ra động cát. Số còn lại được một nhà có xuồng chở dùm làm phước. Vì trong cảnh nháo nhào chạy tìm vợ con mà ba tui kẹt lại. Cuối cùng tìm không ra, người ta chở dùm ông lánh nạn. Tưởng là vợ con đã trôi ra họng biển, ông chết điếng suốt đêm đó. Má ôm tui kẹt lại xóm. Cuối cùng chủ nhà gác nọ thương tình cho tá túc qua đêm lụt. Má kể, lúc trên gác hết nước uống, chỉ còn lại chai nước cam (nước ngọt) mà chỉ có duy nhất tui là em bé nên được giành cho. Số còn lại đều uống nước bạc dưới gầm cầu thang! Khuya, có mấy anh chị cỡ 9, 10 tuổi mắc tè, mắc ị thì cũng "làm" luôn xuống... cầu thang. Đến khi khát nước lại... múc nước dưới cầu thang... uống luôn chớ sao!
Tui hỏi, vậy bà chủ có bực mình không. Má cười hà hà, cũng ráng chịu chớ bực gì đâu. Mà lũ lụt, trời làm chớ ai làm mà bực!



3.

Sau khi "xếp bút nghiên" tui cầm cuốc làm rẫy. Hai anh em tui ở trong một cái chòi đất cạnh bờ sông canh rẫy. Có những đêm mưa, mái tranh dột tùm lum. Sau công việc đồng áng ban ngày, tối về, thèm ngủ quá nên hễ mưa rỏ đụng chưn thì co chưn, mưa rỏ trúng mặt thì né mặt. Sáng ra, phản nằm ướt nhem mà hai anh em hổng biết vì sao!?
Rồi khi có gia đình, đôi vợ chồng trẻ tá túc nhà vợ. Nhà rộng, mái lợp ngói móc, lâu ngày nên nhiều chỗ bị dột. Phần có con nhỏ nên vợ chồng không dám nằm nhà trên vì sợ... em bé tè dầm rồi khai. Chỗ giường nằm bị dột nặng nên vợ chồng tui chăng tấm bạt che. Có đêm mưa to, nửa đêm phải dậy nghiêng tấm bạt cho nước chảy bớt. Hôm nào ngủ quên là xem như "đêm thấy ta là thác đổ" chẳng chơi!

Chuyện cũng đã lâu. Và tui chỉ nghiệm ra điều má dự cảm. Ngày mưa vận vào đời người như sự bám víu cho những giây phút thăng hoa và u hoài về những bất trắc lẫn bình sinh. Đời người. Nắng mưa. Hoài nhớ. Nghiệm sinh. Trong chập chùng muôn một ấy. Tiếng thở dài luôn tìm về với nụ cười...

Phanrang, ngày mưa dầm ...
b ù i d i ệ p

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
THẦY CỦA CHÚNG MÌNH (18/11)
Còn ai nhớ tiếng kêu đò? (16/11)
Hương xưa, mùa cũ... (14/11)
Tình đất (10/11)
EM CHỈ MUỐN YÊU ANH (03/11)
Âm điệu mùa thu (02/11)
LỐI CỎ NGÀY XƯA... (27/10)
NGHĨ VỀ CỎ DẠI (25/10)
Nhớ trái cà ri (22/10)
Chạm vào kí ức (20/10)
TIỄN MỘT NGƯỜI ĐI (16/10)
Trên những chuyến tàu... (13/10)
VỀ ĐÂU, HỠI GIÓ HEO MAY? (08/10)
Bánh quê (06/10)
TRUNG THU GỢI NHỚ !.. (04/10)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem