Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
BÙI MINH VŨ với " CÕI HỒNG "  

BÙI MINH VŨ Bút danh: Linh Vũ Sinh năm: 1960 Quê quán: Đức Lợi, Mộ Đức, Quảng Ngãi Xa quê từ năm 1982. Hiện đang sống và làm việc tại Tp Buôn Ma Thuột, tỉnh Đắk Lắk. Cõi hồng là tiểu thuyết đầu tay của nhà thơ Bùi Minh Vũ, gồm 3 chương, 132 trang, do Nhà xuất bản Hội Nhà văn ấn hành lần đầu tháng 5-2017. Hai nhân vật xuất hiện xuyên suốt và ấn tượng nhất trong tác phẩm là Thân và Hưng. Từ chỗ là một sinh viên mới ra trường, Hưng khát khao đi dạy học, mơ trở thành cô giáo nhưng chưa có cơ may đứng trên bục giảng, đành đi dạy kèm kiếm ăn từng bữa toát mồng tơi, bỗng trở thành đối tượng hưởng thụ của tên côn đồ mất dạy. Mở đầu tiểu thuyết là hai câu văn lạnh gáy, rét buốt đi suốt cùng tác phẩm: “Gần nhà hàng T&T sang trọng trên đường Nguyễn Khuyến, nơi tập trung những người có tiền đến để thưởng ngoạn, du hí, có một cô gái ra đi đêm qua. Đó là em.” Ra đi mãi mãi... 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 22/6/2017
Xem chi tiết bản tin

CHỈ CÒN CỎ VẪN XƯA

CHỈ CÒN CỎ VẪN XƯA



* BÙI DIỆP


1.

Hằng năm, cứ mỗi mùa hè, khi có việc vào lại Sài Gòn là thể nào tôi cũng lưu lại một vài hôm. Không phải để ngao du thưởng ngoạn gì đâu mà muốn có dịp trở về, dù có thể là một thoáng xe máy chạy ngang, một nơi chốn cũ nào đó, của những ngày xưa.

Ngày xưa của bạn, của tôi hay bất kỳ một ai đó chắc ít khi giống nhau. Cũng là thành phố mênh mông vừa sang cả vừa xô bồ ấy nhưng mỗi người ngày trở lại sẽ tìm về chốn nhớ của mình. Tỉ như khi đi ngang Nhà hát thành phố, có thể bạn sẽ nhớ về những buổi hòa nhạc thính phòng, những đại nhạc hội tưng bừng lộng lẫy còn tôi lại liên tưởng về cái rạp hát Vườn Lài hơi ọp ẹp và nóng bức đầu những năm 80 của thế kỷ trước. Ở đó, có những ngày cúp cua cả nhóm xếp nối theo vòng người dằng dặc chờ mua cho được tấm vé vào xem bộ phim "Nửa cuộc đời" một trong những phim tình cảm thời thượng bậc nhất lúc bấy giờ có lồng vào khúc cuối bài thơ tình tuyệt vời của thi sĩ nổi tiếng người Đức Heinrich Heine...


2.

Lần này tôi muốn dành thời gian vào thăm Sở thú. Nghe vậy, con gái tôi bật cười, Sở thú giờ đâu có gì mà coi ba ơi. Tôi cũng không muốn tỏ bày chi cả. Chỉ mình tôi biết mình vào đó làm gì. Ngày đó, 34 năm trước, lúc bỡ ngỡ ôm cái túi xách may bằng vải bao cát (của Mỹ trang bị cho quân đội trước 1975) trong những ngày chờ nhập học, tôi lang thang nhiều chỗ nhưng thích nhất là Sở thú. Tôi dạo nơi này gần hết tuần đầu tiên. Tôi nhớ lúc ấy Sở thú còn rất nhiều cây cổ thụ. Còn nhiều thú. Và khuôn viên rộng lớn hơn bây giờ rất nhiều. Nơi này thoáng đãng, xanh rờn và yên tĩnh lạ. Hồi đó, một lần, tôi có nhờ anh thợ ảnh dạo chụp cho tấm ảnh. Giờ tấm ảnh ấy tôi vẫn còn giữ (đen trắng). Định bụng khi trở lại sẽ chụp tấm ảnh thứ 2 sau 34 năm nhưng nghĩ lại đành thôi. Thêm 34 tuổi, chừng ấy năm con người cũng đã hom hem, xơ xác. Mà cảnh cũng vậy thôi. Sở thú của 34 năm trước không phải như bây giờ và không gian thì còn khác trước rất nhiều. Giờ có cảm giác nơi đây không còn là khu rừng giữa phố nữa. Bóng dáng thiên nhiên đã lùi xa khi sự nhân tạo mỗi ngày một bành trướng và phô trương khả năng làm chủ.
Hình như chỉ có cỏ là còn xưa. Cỏ vẫn xanh rờn. Mềm mại. Ẩn nhẫn. An nhiên. Mấy đám con nít chạy nhảy nô đùa trên cỏ. Trai thanh gái lịch bày tiệc tùng, ca hát trên cỏ. Mấy chiếc lá vàng rụng nằm im lìm chỉ có cỏ là còn biết giữ tình bè bạn. Một vạt nắng trưa xiên qua tàng cây cổ thụ đổ dài trên cỏ. Lòng cỏ nhỏ nhoi mà rộng lượng vô bờ... Tôi ghi lại tấm ảnh cỏ Sở thú vào một buổi trưa mùa hạ để tự hài lòng cho ngày trở về của mình vẫn an nhiên xanh cây lá.

Dường như hiểu ý tôi, trên đường về, con gái tôi chạy chậm dọc theo bờ sông Sài gòn phía Thanh Đa. Ở đó có một công viên nhỏ chạy dài ven bờ khá yên tĩnh. Có thời giờ vào buổi sáng hoặc chiều tà ngồi ngắm phố ngả mình xuống dòng trôi chắc nhiều thú vị giữa xanh mơn man cỏ dưới chân mình.


3.

Buổi chiều trời âm u nhưng nóng bức. Dòng người tan ca về nhà dằng dặc, đông nghịt, chen lấn. Những chiếc xe bus lạnh lùng và vô cảm lầm lũi làm phận sự của mình. Mỗi lúc chờ đèn đỏ là mỗi lần phả ra hơi nóng hầm hập và bấm còi giành đường inh ỏi. Chợt nhìn mấy cháu học sinh, sinh viên mang ba lô ngồi trạm chờ xe bus trong không gian đầy khói xe, bụi đường và nóng bức mới thấm cái cảm giác cô đơn giữa đám đông. May mà các cháu còn có bóng mát của vòm lá trên đầu và cỏ xanh trong những bồn hoa lề đường gần đó để vơi bớt lẻ loi.

Phanrang, 13.6.2017
b ù i d i ệ p

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
Ký ức tuổi thơ (21/06)
Thèm bát canh mồng tơi của mẹ (15/06)
Mùa sen vấn vương (13/06)
Tìm quê (09/06)
Lau sậy trong miền ký ức (05/06)
Lang thang miền hạ (01/06)
Chợ làng một nét duyên quê (30/05)
Nghe nhạc hè… mát rượi! (26/05)
CÚ ĐIỆN THOẠI BÌNH THƠ (24/05)
Ký ức quê nhà (21/05)
Phượng yêu! (19/05)
NHỚ TRĂNG (16/05)
Mẹ và trăng (12/05)
Tháng Năm gọi về (09/05)
MÙA PƠ LANG TRÔI (05/05)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem