Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
TRẦN TRUNG ĐẠO "ĐỔI CẢ THIÊN THU TIẾNG MẸ CƯỜI”  

Có người không tâm đắc với cai đầu đề bài thơ là “Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười” vì cho rằng làm chi ai có được thiên thu để đổi tiếng mẹ cười, và dẫu tác giả sống được 1000 năm chăng, thì có chịu chết đi để nghe tiếng mẹ cười hay không? Lấy cái không có mà đổi cái có thì chỉ là nói cho vui cửa miệng mà thôi. Đúng thế nếu hiểu theo một cách thực dụng. Nhưng nói đi cũng phải nói lại. Đọc thơ thì phải biết ngôn ngữ thơ có khác, mới hiểu được hết cái hay tiềm ẩn trong từng câu, từng chữ của thơ. Ông bà ta có câu “nhất nhật tại tù thiên thu tại ngoại” hiểu là một ngày ở trong tù dài như ngàn năm ngoài đời. Vậy thì một ngày hay một ngàn năm ở đây đều là thời gian tâm lý, không phải thứ thời gian mà chúng ta sống bằng hít, thở. Nếu nói một ngày bằng một ngàn năm thì ngàn năm là thời gian tâm lý, ngược lại nói ngàn năm bằng một ngày thì một ngày là thời gian tâm lý. Cũng thế, nhà thơ Trần Trung Đạo dùng chữ “thiên thu” cho cái đâu đề “Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười” cũng là thời gian tâm lý. Thời gian tâm lý thì tuỳ theo tâm trạng của mỗi người, mỗi hoàn cảnh nên chữ “thiên thu” ở đây không tính bằng năm, tháng được, chỉ biết là nó lâu dài đối với tác giả mà thôi. (CHÂU THẠCH) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 18/10/2017
Xem chi tiết bản tin

LAN MAN VỀ KỶ NIỆM

LAN MAN VỀ KỶ NIỆM


* BÙI DIỆP


1.

Đêm qua, một người bạn có nhắn tin khoe với tôi rằng, bạn ấy vừa mua được quyển sách Thương nhớ mười hai của Vũ Bằng. Theo lời bạn vì vừa đọc một bài tôi viết có đề cập tới tác phẩm này. Và bạn ấy bảo đã ấn tượng đầu tiên với lời đề tựa của tác giả tặng cho người vợ quá cố của ông. Chắc chị bạn tôi cũng đã buốt lòng khi biết rằng mình đang cầm trên tay những dòng chữ của một nhà văn nổi tiếng viết cho tình yêu của mình một cách chân thành và bộc trực.
Tôi bảo, ừ, rồi sau khi đọc nó chị sẽ thêm yêu đời sống, gia đình, những món ngon, cây trái tứ mùa và đặc biệt là thêm yêu Hà Nội của chị.
Chắc bạn cũng như tôi, đều hiểu rằng cuộc đời này sẽ nhạt nhẽo và vô vị biết bao nếu vắng đi kỷ niệm. Nói vậy cho văn hoa chứ kỳ thực cuộc sống mỗi cá nhân nếu chối bỏ quá khứ, dù có thể là tồi tệ và buồn đau nhất, cũng khiến cuộc sống trở thành sỏi đá vô tri.
Vũ Bằng chiếm giữ trọn vẹn lòng yêu mến và ái mộ của nhiều thế hệ độc giả qua Thương nhớ mười hai cũng là nhờ vậy. Có thể ông không cố níu kéo nhưng hình ảnh và đời sống của một Hà Nội cứ chạy về trú ngụ trên trang viết. Một miền Bắc còn lẩn khuất đâu đó bên kia bờ vĩ tuyến bỗng vẹn nguyên trở về trên trang văn của một Vũ Bằng đang ngồi viết trong đêm Sài Gòn. Và rồi Hà Nội và những tháng ngày xưa cũ trên đất Bắc cũng chỉ là cái cớ để nhà văn bày biện, trang trải hết tâm tình của một người xa xứ mong được giữ mãi vẹn nguyên trong tâm hồn mình một TÌNH YÊU gia đình, chồng vợ.
Tình yêu ấy đã là kỷ niệm!


2.


Hôm trước một người chị lớn tuổi bảo rất thèm canh cá nấu khế chua và lá me non. Chị nói nhiều khi ở Sài Gòn mà thèm tô canh cá nấu lá me non và khế nên phải lặn lội gần 400 cây số về Phan rang. Nhưng chưa chắc lúc tìm ra lá me non thì đã có khế và ngược lại. Nghe vậy, tôi thật bùi ngùi. Vì thực ra cách nhà chị khoảng 2 cây số là một ngôi làng có nghề truyền thống trồng rau thơm và khế chua cung cấp cho cả Chợ Dinh (Phan rang). Ngày nhỏ mỗi khi có dịp qua làng Tấn Lộc nói trên, tôi rất thích thú khi không gian dậy lên mùi thơm thơm của rau quế, é; mùi cay cay của húng, tía tô; mùi cay nồng của rau răm, sả... Và khắp các ngõ quê rợp mát bóng khế với những chùm trái căng khía, lúc lĩu. Vậy mà từ khi nghề trồng nho bắt đầu du nhập thì những vườn rau, vườn khế ra đi. Nhất là từ khi đô thị mở rộng, làng ven đô cũng phố hóa nên rau và khế không còn nơi chốn để nương thân. Rồi bây giờ, một tô canh khế và lá me non đã là kỷ niệm. Thiệt tình, tôi lén nghĩ chắc bà chị lớn tuổi nên muốn "quay về" với ngày tháng xa xưa chứ thiết chi một tô canh khế!

3.


Đã nhiều lần tôi ngồi nhớ và thèm những món ngon ngày thơ bé. Tôi ước chi có một chén chè đậu ván nấu nếp, một chén chè hột cườm thảo vừa ngọt thanh vừa thơm thơm, vừa nhân nhẫn đắng chắc sẽ đã đời lắm lắm. Cũng vậy, có nhiều khi thèm dĩa bánh căn chấm nước cá kho mẳn với dưa hồng. Mà phải ngồi ngoài ngõ chồm hổm hoặc trên cái đòn tre lúp xúp, xé từng cái bánh nóng hổi vừa cậy ra khỏi khuôn và được hai bàn tay khéo léo của một chị, một bà hàng bánh quệt cho miếng hành phi thơm lừng, chấm nhón nhén chén mắm nêm hay cá kho rồi cho vào nhai từ tốn, ngon lành. Nói thì nói vậy chứ chỉ thấy ăn bằng kỷ niệm là tuyệt vời thôi chứ thử mời ngồi xuống mà "ôn lại ngày xưa" thì ngần ngại thôi rồi!

Tôi nghĩ điều này chắc nhiều bạn trẻ khó mà đồng cảm: đến một lúc nào đó, kỷ niệm (quá khứ) trở thành một thứ năng lượng không tiêu hao và không cần tái tạo cho tâm hồn.

Phanrang, 25.6.2017
B ù i D i ệ p

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
TIỄN MỘT NGƯỜI ĐI (16/10)
Trên những chuyến tàu... (13/10)
VỀ ĐÂU, HỠI GIÓ HEO MAY? (08/10)
Bánh quê (06/10)
TRUNG THU GỢI NHỚ !.. (04/10)
Ngôi Sao Màu Đỏ (02/10)
Làng quê (29/09)
Nắng quê mình! (27/09)
Ký ức những mùa măng tre (26/09)
NGƯỜI CHA NGHÈO VÀ ĐỨA CON (21/09)
Hương xưa, mùa cũ... (18/09)
NẾU NHƯ NGÀY ĐÓ TÔI NÓI RA (15/09)
NGÀY HÈ TRÊN ĐẢO LÝ SƠN (13/09)
NỖI NHỚ NGÀY HÈ (11/09)
Nghe tiếng gà phố nhớ vạt rau quê… (11/09)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem